Chia sẻ kinh nghiệm ở Mỹ
Những
mẩu chuyện của Jessica Phạm – một cô bạn đang học đại học năm thứ 2 ở Mỹ sẽ giúp
chúng ta hình dung về cuộc sống của du học sinh tại đất nước kì lạ này – thật
trung thực và thú vị.
Những
rắc rối dồn dập trong những ngày đầu tiên khiến tôi có cảm giác bị quá sức,
nhưng khi đọc bài báo về trường hợp một bạn gái mới đây phải bỏ về khi không hòa
nhập được với môi trường Mỹ, tôi lại dặn mình phải can đảm hơn …
Đi dép lê rất có thể bị… từ chối Visa
Đi dép lê rất có thể bị… từ chối Visa
Tôi
đến Mỹ một ngày cuối tháng 8. Kinh nghiệm đầu tiên dành cho các bạn chuẩn bị đi
du học: hãy đặt vé máy bay sớm từ… 4 tháng đến nửa năm, để chắc chắn rằng mình
không phải nhận được những cái lắc đầu “hết vé” từ bàn giao dịch và cũng để tiết
kiệm tối đa chi phí có thể.
Thông
thường, vé một chiều sang Mỹ rẻ nhất khoảng 500 – 600 USD của Vietnam Airlines
nhưng luôn hết từ đầu mùa. Các lựa chọn tiếp theo là Japan Airlines, American
Airlines, China Airlines hay Cathay Pacific…
Tôi
vẫn nhớ trong cùng ca phỏng vấn với mình, một bạn gái tuy đã từng ở Mỹ 2 năm vẫn
bị từ chối bởi lý do đơn giản: “I don’t believe you” (Chúng tôi không tin tưởng
cô).
Dù
bạn ấy có kiên quyết đến phát khóc rằng “Sẽ trở về Việt Nam” nhưng điều gì đó đã
không đủ chứng minh cho đại sứ quán. Mà “điều gì đó” ở đây, theo tôi quan sát,
rất có thể là đôi dép lê màu đỏ, áo sơ mi buông thõng và chiếc quần bò loe ống
đã bạc màu.
Chuyện
này có vẻ hơi tế nhị, nhưng nếu ai đã từng lắng nghe những kinh nghiệm “cổ điển”
về ăn mặc khi xin Visa thì sẽ không khỏi có đôi chút hoang mang.
Dân
du học chúng tôi luôn rỉ tai nhau “phải thật giản dị”, “không mặc quần Jean”,
“con gái không trang điểm” nhưng cũng từng ấy thứ trái ngược, “nên chải chuốt”,
“nên lịch sự”, “nên có một gương mặt rạng rỡ”… chẳng biết đâu mà lần.
Sẽ
chẳng có gì đáng nói nếu mọi người Mỹ đều “trông mặt mà bắt hình dong”. Không
đâu! Họ không đánh giá nhân cách hay gu thẩm mỹ, cái họ quan tâm là gia cảnh và
mục đích tới Mỹ – điều trực tiếp ảnh hưởng đến tỉ lệ thành công khi xin
Visa.
Là
một trong số hàng nghìn “non-US citizen” (không phải công dân Mỹ) xếp thành hàng
dài chờ tới lượt vào nộp thủ tục nhập cảnh, tôi hát thầm thật khẽ, tránh không
phá vỡ sự im lặng bao trùm cả căn phòng khổng lồ.
“We
are the face of our nation” (Chúng ta là gương mặt quốc gia), câu khẩu hiệu ấy
nổi trên nền lá cờ sao vạch là poster nhắc nhở các cán bộ hải quan – họ ân cần
một cách rất… kiệm lời.
7
giờ sáng ở Mỹ, những ánh nắng nhạt màu lan qua khung cửa kính rọi từ trên cao,
một vài bóng ô tô hối hả chạy ngược chiều.
Ở nhà một mình
Kết
thúc chuyến đi nửa vòng trái đất là 150 USD tiền taxi, tôi tự làm giàu vốn liếng
của mình bằng một vài bài học nhỏ: “Đừng tiếc tiền mua vali tốt, vì 80kg hành lý
không hợp với đồ “lởm” (vali của tôi đã hỏng khiến tôi không thể tiếp tục đi bus
hay train).
Và
nếu chấp nhận đi taxi, bạn nên có giao ước bằng giấy về tiền thanh toán, đừng để
bác tài phải đề nghị bạn gọi điện nhờ ai đó trả hộ số tiền chênh lệch so với
thỏa thuận ban đầu.
Giờ
đây, mỗi lần nhớ lại quãng đường hơn 100km say ngất ngây trên chiếc xe cũ kỹ,
không biết tài xế chở đi đâu, mà cũng chẳng còn sức lực để ý thức, tôi lại khâm
phục mình dũng cảm.
Khi
xe dừng trước cửa căn hộ thuê qua mạng từ Việt Nam, tôi biết rằng quyết định đi
taxi cũng có đôi chút an ủi tinh thần vì nó không dễ tìm một chút nào.
Căn nhà hoàn toàn không có ai
Cả
cửa trước và cửa sau đều không khóa, căn nhà biệt lập giữa một cánh đồng ngô,
nhìn “từ góc sân nhà em” sẽ thấy đồi núi điệp trùng. Số đồ đạc khổng lồ tôi tự
khuân vác, tự tìm phòng ở, cố trấn an mình đừng hoảng sợ. Ngày đầu ở Mỹ, tôi một
mình.
Suốt
tuần đầu ở đây, tôi ngủ một mình trong căn nhà lớn không cửa nẻo gì cả, giữa
khoảng không bát ngát của những cánh đồng, của tiếng côn trùng rả rích và từng
hồi gió thổi lạnh xám.
Thỉnh thoảng tôi cảm thấy quá sức
Ngày
thứ 11, một anh bạn học say rượu đập cửa vào nhà, ngã loạng choạng và đe dọa
lung tung, nguyên nhân là do thất tình với… tôi.
Ngày
thứ 14, một nam sinh bị đánh chết trên con phố tấp nập nhất thị trấn.
Ngày
thứ 17, một nam sinh khác chết do bị tàu hỏa đâm rất gần khuôn viên trường, hiện
cảnh sát đang truy tìm tung tích “người đàn ông thứ 2” xuất hiện tại nhà ga cùng
thời điểm.
Bản
thân tôi cũng gặp một chút rắc rối với anh bạn say rượu nọ, một vài chi tiết rất
dễ liên tưởng tới nguyên nhân gây ra thảm họa tại ĐH Virginia Tech.
Và
ngày nào đường đi học cũng dài ngút ngát, qua một gầm cầu cao tốc, qua cánh đồng
bạt ngàn, qua một sân bay với những chiếc máy bay trực thăng, máy bay chuồn
chuồn ngộ như trong ảnh, thêm một nghĩa địa và một nhà thờ thì đến trường.
Bầu
trời rộng và xanh, sải cánh đại bàng to khổng lồ khiến có đôi lần tôi sợ hãi.
Vạch mây thẳng tắp, bao nhiêu máy bay cất cánh để lại khói động cơ và những
đường ngang dọc trên vòm trời trong veo. Gió từ cánh quạt như muốn hất tung tôi
đi với bụi đường, những trống trải của bước chân đi bộ khép nép trên vệ cỏ tránh
từng chiếc xe tải lăn bánh hừng hực. Bấy nhiêu áp lực với một cô gái rất hiếm
khi ra khỏi Hà Nội như tôi, thỉnh thoảng cũng là quá sức.
Băn
khoăn là thế, nhưng khi đọc bài báo về trường hợp một bạn gái mới đây phải bỏ về
khi không hòa nhập được với môi trường Mỹ, tôi lại dặn mình phải can đảm
hơn.
Gần
như là người Việt Nam duy nhất trong số 10 nghìn sinh viên của trường, đồng thời
cũng là người duy nhất nhận được học bổng toàn phần, tôi có nhiều hơn một gánh
nặng. Tôi có một gia đình, một niềm tự hào chờ đợi phía trước.
Những
háo hức ban đầu đôi lúc mờ phai thành ám ảnh, nửa đêm tỉnh dậy phải mất một
khoảng lặng mới nhớ ra mình đang không ở nhà…

Không có nhận xét nào: